Trong cuộc sống ai cũng từng có lúc vội vã có những lúc nông nổi cá nhân, trong tình yêu cũng vậy cũng có nhưng phút giây ghen tuông vội vã, những hành động thiếu kiểm xoát,nhưng nếu ta biết ngồi lại với nhau giải quyết những chuyện nhỏ nhặt đó thì những ghen tuông đó cũng chỉ như thứ gia vị nhẹ nhàng cho tình yêu.
Tôi chàng thanh niên ngoài đôi mươi, tính cách nóng nảy, vội vãng coi mọi thứ nhỏ bé đối với mình, em cô gái nhẹ nhàng, biết lắng nghe, tính cách điềm đạm chững chạc, tôi và em 2 con người như bổ xung tính cách cho nhau, tình yêu của tôi với em không biết đến từ lúc nào, nhưng tôi thích vẻ nhẹ nhàng của em cô gái có đôi môi biết cười và mái tóc bồng bềnh, thướt tha trong gió. Và rồi vào một ngày tôi cũng đã tỏ tình nói lời yêu em, em đã đồng ý, từ lúc yêu em tính cách của tôi cũng không còn nóng nảy biết suy nghĩ hơn một chút, thời gian yêu nhau của chúng tôi có nhiều khoảnh khắc đẹp và nhiều kỉ niệm khó có thể quên.nhưng một ngày tôi gặp em đi cùng một tràng trai nào đó tôi đã nhắn tin hỏi em, em giải thích đó là bạn nhưng tôi đã không tin em, tính cách nóng nảy, ghen tuông của tôi trào lên mạnh mẽ, mặc cho em giải thích hết lời, gọi điện nhắn tin giải thích nhưng tôi vẫn không, có lẽ tiếng ghen lòng đã làm cho tôi mất đi hết kiểm soát,tôi nói lời chia tay em, tôi không biết lúc đó mình suy nghĩ những gì mà nói như vậy.thời điểm đó em khóc rất nhiều vẫn giải thích nhưng không tin tôi phớt lờ mọi thứ,thời gian ngày tôi chia em cũng xa dân rồi đến một ngày tôi mới biết cậu bạn trai kia thực sự là bạn học cùng em tôi cảm hối hận nhưng giờ mọi thứ đã quá muộn với thằng con trai tồi như tôi.tôi tự nghĩ nếu ngày đó chín chắn biết tìn hiểu cặn kẽ thì mọi thứ đã khác. Những thứ trôi qua nếu không biết chân trọng nó thí nó sẽ ra đi mãi mãi không bao giờ trở lại



0 nhận xét:
Đăng nhận xét